Bộ Nội Vụ Hà Nội vào Nam bắt cờ bạc: thu $1 triệu đô la, nhiều tỉ đồng, 200 người bị bắt ở 5 sòng bài
Sunday, May 27, 2007
SÀI GÒN 27-5 - Công an đặc nhiệm của Bộ Công An Hà Nội đã bất ngờ càn quét 4 sòng bạc ở Sài Gòn và một sòng bạc ở Vũng Tàu, bắt giữ tới 200 người để thẩm vấn với tang vật lên 1 triệu đô la và nhiều tỉ đồng tiền mặt.
Ðây là vụ bắt cờ bạc được mô tả là “cực lớn” chưa từng có ở Việt Nam. Ðiểm đặc biệt của chiến dịch càn quét này là Sở Công An hai thành phố Sài Gòn và VũngTàu đã hòan tòan không đựơc biết gì về chuyện bắt cờ bạc của Bộ Công An Hà Nội.
Ngày 28 Tháng Tư, 2007, công an Bộ Nội Vụ CSVN, cũng đã bất ngờ đột kích vũ trường New Century ở Hà Nội, bắt giữ 1,160 người trong một đợt càn quét ma túy, rượu lậu, mãi dâm mà chính Sở Công An thành phố Hà Nội cũng không được cho biết.
Các tin tức hé lộ cho thấy những họat động cờ bạc, tiêu thụ ma túy, mãi dâm qui mô lớn chỉ có thể tồn tại nếu được nhà cầm quyền địa phương “bảo kể”, đặc biệt từ các cấp công an địa phương.
“Việc C14 đồng loạt triệt phá 3 ổ cờ bạc quy mô lớn đã gây nhiều bất ngờ cho công an Sài Gòn. Hay tin, công an quận 1 “phi” đến hiện trường nhưng bị các trinh sát C14 ngăn lại không cho vào.” Báo Thanh Niên viết.
Tất cả 5 khách sạn, nhà hàng tổ chức cho người trong nước đánh bạc trái phép bị tập kích tối qua là: Equatorial (Trần Bình Trọng, quận 5), Legend (Tôn Ðức Thắng, quận 1), Duxton Sài Gòn (Nguyễn Huệ, quận 1), nhà hàng Food Centre (Trần Hưng Ðạo, quận 1), khách sạn Vũng Tàu (Lê Hồng Phong, TP Vũng Tàu).
Dưới đây là bản tin tổng hợp từ hai báo SGGP và Thanh Niên của báo điện tử VietnamNet:
Ðêm 26 đến sáng nay 27 Tháng Năm, giới “đại gia” tại Sài Gòn, Vũng Tàu rúng động khi đồng loạt 5 sòng bạc quốc tế bên trong những khách sạn hạng sang - đều thuộc hạng “nhiều sao” - bất ngờ bị lực lượng của cục cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Bộ Công An (khu vực phía Nam, viết tắt C14B) tập kích, triệt phá. Hàng trăm người bị tạm giữ, tang vật thu giữ lên đến... hàng triệu USD và hàng tỷ đồng Việt Nam...
Những sòng bạc này được tổ chức tại các khách sạn, nhà hàng lớn, có tầm cỡ vài “sao” với số lượng người tham gia tại mỗi điểm lên đến hàng trăm người.
Ðánh bạc giữa Sài Gòn, Vũng Tàu mới là đại gia!
Thời gian gần đây, dân máu me cờ bạc vốn là những đại gia có tầm cỡ tại Sài Gòn, Vũng Tàu “thổi” vào tai nhau: đánh bạc quốc tế bây giờ đâu cần phải sang tận Campuchia như cái thời cứ hễ cuối tuần là ùn ùn xe hơi hàng hiệu đậu kẹt cả cửa khẩu Mộc Bài (Tây Ninh), mà ngay giữa Sài Gòn, Vũng Tàu vẫn có thể mang cả triệu USD để “chiến đấu”.
Nhưng để len chân qua cánh cửa các sòng bạc quốc tế tại những khách sạn sang trọng, nhiều sao này, những đại gia nội địa phải là những người có “máu mặt” và thế lực, có quan hệ tốt với nhà cái. Bởi theo quy định chỉ có những người mang hộ chiếu nước ngoài mới được tham gia vào loại hình giải trí đánh bạc trên máy tại những khách sạn này.
Quy định là vậy nhưng tại những sòng bạc quốc tế, chính những con bạc nội địa mới thực sự là “khách ruột” của nhà cái vì độ hào phóng, vung tiền nướng vào sòng bạc hàng đêm của giới đại gia trong nước dường như là vô tận. Thực ra thì kiểu tổ chức sòng bạc như vậy đã có từ thời Năm Cam còn là ông trùm thao túng “thị trường cờ bạc” nhưng đến nay nó đã thực sự “thịnh” khi mà theo nhiều nguồn tin đằng sau những sòng bạc quốc tế tại Sài Gòn, Vũng Tàu có “dấu ấn” của đàn em ông trùm này bắt đầu trỗi dậy sau một thời gian “ở ẩn” chờ thời...
Cú tập kích choáng váng
Chốn ăn chơi tính bằng USD kiểu “casino” tại các khách sạn hạng sang không dành cho người trong nước nên kế hoạch phá án không hề dễ dàng. Chính vì thế, cú tập kích bất ngờ đã làm giới cờ bạc Sài Gòn, Vũng Tàu rúng động. 21 giờ tối qua, khi hàng chục con bạc đại gia đang “say máu” tại “casino” bên trong nhà hàng Food Centre (Trần Hưng Ðạo, quận 1) bỗng ngớ người trước sự xuất hiện của lực lượng công an.
Nhiều con bạc cố “bỏ của chạy lấy người” nhưng tất cả các cửa ra vào cũng như đội quân bảo vệ nhà hàng đã bị công an khống chế hoàn toàn. Tại hiện trường, cơ quan điều tra đã thu giữ hàng trăm phỉnh đánh bạc có giá trị quy đổi gần cả triệu USD của các con bạc và hàng tỷ đồng tiền mặt của các đại gia mang đến “ăn thua” với nhà cái.
Một nguồn tin cho biết, khá nhiều con bạc là những doanh nhân thành đạt đã bị “dính” trong đợt truy quét này. Ðến hơn 4 giờ sáng nay việc khám xét tại casino này mới tạm kết thúc, cơ quan điều tra đã đưa gần 50 nhân viên, quản lý sòng bạc và khoảng 30 con bạc trong nước về trụ sở Tổng Cục Cảnh Sát tại phía Nam để điều tra.
Cách đó không xa, “casino” OV Club (khách sạn Equatorial, Trần Bình Trọng, quận 5) cũng đã bị tập kích với khoảng hơn 10 đại gia trong nước bị bắt quả tang đang đánh bạc trái phép. Cơ quan điều tra thu giữ trên 200,000 USD và hàng trăm phỉnh đánh bạc trị giá hàng trăm ngàn USD. 5 giờ sáng 27 Tháng Năm, việc khám xét “casino” OV Club kết thúc, cơ quan điều tra đã tạm giữ khoảng 20 người liên quan.
Cùng thời gian trên, sòng bạc tại khách sạn Duxton Sài Gòn (Nguyễn Huệ, quận 1) cũng bị tập kích và việc khám xét tại khách sạn sang trọng này kéo dài đến hơn 6 giờ sáng mới kết thúc. Một thành viên ban chuyên án cho phóng viên báo SGGP biết số lượng tiền mặt, phỉnh đánh bạc thu giữ tại đây... chưa thể thống kê hết vì quá lớn, cơ quan điều tra đã phải niêm phong tang vật. Nhiều con bạc trong nước tham gia đỏ đen tại khách sạn này hiện đã được đưa về trụ sở công an để lấy lời khai.
Cách đó một con đường, sòng bạc bên trong khách sạn Legend (Tôn Ðức Thắng, quận 1) vào thời điểm bị kiểm tra có hàng chục con bạc trong nước đang sát phạt với số lượng tiền mặt bị thu giữ gần 100,000 USD và hàng trăm phỉnh đánh bạc có mệnh giá trên 400,000 USD. Ðến 3 giờ 30 sáng nay, công an đã tạm giữ 30 người liên quan tại khách sạn này. Tại Vũng Tàu, lực lượng C14B đã bắt giữ hàng chục con bạc trong nước đang đánh bạc trái phép tại khách sạn Vũng Tàu (đường Lê Hồng Phong, TP Vũng Tàu) thu giữ hàng trăm ngàn USD. Công an đã đưa gần 20 đối tượng liên quan về Sài Gòn để phục vụ công tác điều tra.
Theo ghi nhận của phóng viên có mặt tại các sòng bạc bị lực lượng của C14B Bộ Công An tập kích đêm qua thì công an địa phương cũng... hoàn toàn bị bất ngờ. Ðiều khó hiểu là tại sao ngay quận 1 - quận trung tâm Sài Gòn - lại có thể tồn tại những sòng bạc có thể nói là lớn nhất từ trước đến nay về quy mô như vậy?
Tính đến sáng nay, cơ quan điều tra đã tạm giữ hành chính khoảng 200 người để điều tra, hiện công tác lấy lời khai đang được tiến hành, con số tang vật hiện vẫn chưa có con số thống kê vì quá lớn.
Cho đến hơn 5 giờ sáng 27 Tháng Năm, công tác lấy lời khai ban đầu, kiểm tra các tang, vật chứng tại Duxton Hotel Saigon và khách sạn Equatorial vẫn chưa kết thúc vì số lượng người và tiền tang vật tại hai điểm này quá lớn.
Việc C14 Bộ Công An đồng loạt triệt phá 3 tổ chức cờ bạc quy mô lớn này đã gây nhiều bất ngờ cho công an Sài Gòn.
Ðiều đáng nói, các ổ bạc này tổ chức rất quy mô, mức độ ăn thua rất lớn, diễn ra trong một thời gian dài nhưng công an Sài Gòn không hề hay biết.
Theo quan sát của chúng tôi, tại thời điểm công an đang tiến hành khám xét bên trong, ở vòng ngoài vẫn có hàng chục con bạc khác chưa hay tin đi xe hơi đến tham gia đánh bài.
NV
lundi 28 mai 2007
US Wants to Boost Trade, Investment with Vietnam
US Wants to Boost Trade, Investment with Vietnam
Posted: Friday, May 25, 2007
The US expects to deepen and widen trade and investment cooperation with Vietnam, said the US Assistant Secretary of State for East Asian and Pacific Affairs, Christopher Hill, in Hanoi May 23.

Christopher Hill said, at a meeting with Vietnamese Government Office Chairman Doan Manh Giao, that he hopes Vietnam and the US will shortly sign the Trade and Investment Framework Arrangement (TIFA) to boost bilateral economic ties.
For his part, Giao expressed hope that economic, trade and investment projects between the two countries would be carried out on schedule, and that the US will share experience with Vietnam in implementing WTO commitments as well as engagements in the Vietnam-US Bilateral Trade Agreement.
At the meeting Giao and Christopher Hill discussed orientations to further develop Vietnam-US relations, including preparatory work for Vietnamese President Nguyen Minh Triet’s June visit to the US.
While in Vietnam, Christopher Hill also worked with Deputy Minister of Foreign Affairs Le Van Bang and President Nguyen Minh Triet.
At their talks, Triet called on the two nations to keep channels of communication open to increase mutual understanding and deal with their differences, for a long-term and stable relationship.
The president thanked the US government for assistance to Vietnam in preventing the spread of HIV/AIDS and bird flu, as well as help in programs dealing with social problems left over from the war.
Hill, meanwhile, said he was delighted with the positive direction the US-Vietnam relationship is heading in, and stressed all out efforts should be made to continue building on the current foundation and expanding into other areas.
Last year, US companies invested in 47 projects in Vietnam worth a total capital of $638.6 million, fourth among foreign investors in the country. The US may become the biggest investor in Vietnam in one or two years.
Two-way trade between Vietnam and the US reached nearly $9.7 billion in 2006, compared with around $8 billion in 2005. Of which, Vietnam exported around $8.56 billion worth of goods to the US last year, much more than $6.63 billion in 2005, and imported only around $1.1 billion from the foreign country, down compared to nearly $1.2 billion in 2005.
Vietnamese Deputy Prime Minister cum Foreign Minister Pham Gia Khiem visited the US from March 10-17 this year. Last year US President Bush paid an official visit to Vietnam to boost ties. (The People)
http://vibforum.vcci.com.vn/news_detail.asp?news_id=9992&parent_id=0&cate_id=16
-----
BBTVL tại Quốc nội vừa chuyển danh sách hùng hậu của phái đoàn CSVN sẽ tháp tùng cùng Nguyễn Minh Triết sang Mỹ vào tháng 6 nầy gồm có :(1) Võ Hồng Phúc( Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Việt Nam),
(2) Đoàn Mạnh Giao (Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ),
(3) Lê Văn Bằng (Thứ trưởng Ngoại giao ),
(4) Trương Đình Tuyển ( Bộ trưởng Bộ Thương mại Việt Nam);
(5) Uông Chung Lưu (Bộ Trưởng Tư Pháp),
(6) Hoàng Trung Hải (Bộ trưởng Bộ Công nghiệp;
(7) Đỗ Trung Tá (Bộ Trưởng Bộ Bưu Chính Viễn Thông (BBCVT))
(8) Vũ Đức Đam, (Thứ Trưởng BBCVT)
(9) Nguyễn Minh Hồng , (Thứ Trưởng BBCVT)
(10) Nguyễn Tâm Chiến Đại Sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ,
(11) Nguyễn Văn Hưởng (Thứ trưởng Bộ Công an );
(12) Trần Văn Tá, Lê Thị Băng Tâm (Thứ trưởng Bộ Tài chính );
(13) Lê Đình Tiến (Bộ Khoa Học Công Nghệ);
(14) Thứ trưởng Lương Văn Tự (Cục trưởng Cục Xúc tiến Thương mại);
(15) Bùi Bá Bổng (Thứ Trưởng Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn );
(16) Võ Đức Huy (Phó trưởng Ban thường trực Ban Kinh tế TU);
(17) Phạm Từ ( Cục trưởng Tổng cục Du lịch .
(18) Phạm Chi Lan (Thành viên Ban Tư vấn Chính phủ ; nguyên là là phó chủ tịch phòng thương mại và công nghiệp )
Lưu Ý: :Trong danh sách cộng thêm 18 Chủ Tịch & Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân các Tỉnh & Thành Phố cùng với hơn 100 đại diện cho các xí nghiệp, Công Nghệ .
Posted: Friday, May 25, 2007
The US expects to deepen and widen trade and investment cooperation with Vietnam, said the US Assistant Secretary of State for East Asian and Pacific Affairs, Christopher Hill, in Hanoi May 23.
Christopher Hill said, at a meeting with Vietnamese Government Office Chairman Doan Manh Giao, that he hopes Vietnam and the US will shortly sign the Trade and Investment Framework Arrangement (TIFA) to boost bilateral economic ties.
For his part, Giao expressed hope that economic, trade and investment projects between the two countries would be carried out on schedule, and that the US will share experience with Vietnam in implementing WTO commitments as well as engagements in the Vietnam-US Bilateral Trade Agreement.
At the meeting Giao and Christopher Hill discussed orientations to further develop Vietnam-US relations, including preparatory work for Vietnamese President Nguyen Minh Triet’s June visit to the US.
While in Vietnam, Christopher Hill also worked with Deputy Minister of Foreign Affairs Le Van Bang and President Nguyen Minh Triet.
At their talks, Triet called on the two nations to keep channels of communication open to increase mutual understanding and deal with their differences, for a long-term and stable relationship.
The president thanked the US government for assistance to Vietnam in preventing the spread of HIV/AIDS and bird flu, as well as help in programs dealing with social problems left over from the war.
Hill, meanwhile, said he was delighted with the positive direction the US-Vietnam relationship is heading in, and stressed all out efforts should be made to continue building on the current foundation and expanding into other areas.
Last year, US companies invested in 47 projects in Vietnam worth a total capital of $638.6 million, fourth among foreign investors in the country. The US may become the biggest investor in Vietnam in one or two years.
Two-way trade between Vietnam and the US reached nearly $9.7 billion in 2006, compared with around $8 billion in 2005. Of which, Vietnam exported around $8.56 billion worth of goods to the US last year, much more than $6.63 billion in 2005, and imported only around $1.1 billion from the foreign country, down compared to nearly $1.2 billion in 2005.
Vietnamese Deputy Prime Minister cum Foreign Minister Pham Gia Khiem visited the US from March 10-17 this year. Last year US President Bush paid an official visit to Vietnam to boost ties. (The People)
http://vibforum.vcci.com.vn/news_detail.asp?news_id=9992&parent_id=0&cate_id=16
-----
BBTVL tại Quốc nội vừa chuyển danh sách hùng hậu của phái đoàn CSVN sẽ tháp tùng cùng Nguyễn Minh Triết sang Mỹ vào tháng 6 nầy gồm có :(1) Võ Hồng Phúc( Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Việt Nam),
(2) Đoàn Mạnh Giao (Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ),
(3) Lê Văn Bằng (Thứ trưởng Ngoại giao ),
(4) Trương Đình Tuyển ( Bộ trưởng Bộ Thương mại Việt Nam);
(5) Uông Chung Lưu (Bộ Trưởng Tư Pháp),
(6) Hoàng Trung Hải (Bộ trưởng Bộ Công nghiệp;
(7) Đỗ Trung Tá (Bộ Trưởng Bộ Bưu Chính Viễn Thông (BBCVT))
(8) Vũ Đức Đam, (Thứ Trưởng BBCVT)
(9) Nguyễn Minh Hồng , (Thứ Trưởng BBCVT)
(10) Nguyễn Tâm Chiến Đại Sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ,
(11) Nguyễn Văn Hưởng (Thứ trưởng Bộ Công an );
(12) Trần Văn Tá, Lê Thị Băng Tâm (Thứ trưởng Bộ Tài chính );
(13) Lê Đình Tiến (Bộ Khoa Học Công Nghệ);
(14) Thứ trưởng Lương Văn Tự (Cục trưởng Cục Xúc tiến Thương mại);
(15) Bùi Bá Bổng (Thứ Trưởng Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn );
(16) Võ Đức Huy (Phó trưởng Ban thường trực Ban Kinh tế TU);
(17) Phạm Từ ( Cục trưởng Tổng cục Du lịch .
(18) Phạm Chi Lan (Thành viên Ban Tư vấn Chính phủ ; nguyên là là phó chủ tịch phòng thương mại và công nghiệp )
Lưu Ý: :Trong danh sách cộng thêm 18 Chủ Tịch & Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân các Tỉnh & Thành Phố cùng với hơn 100 đại diện cho các xí nghiệp, Công Nghệ .
HỒ CHÍ MINH: TỪ MỘNG LÀM QUAN ĐẾN MỘT KẺ HOẠT ĐẦU CHÍNH TRỊ
Thưa qúy vị,
Tôi định viết một bài để phân tích những lời của ông Bùi Tín nhận xét về ông HCM, nhưng vì thời gian không cho phép, cho nên tôi đăng lại bài tôi đã viết về HCM hơn một năm về trước, để quý vị trao đổi cái nhìn về HCM của thế hệ tương đối trẻ, không có liên hệ đến cuộc chiến hai miền, dù đã sống và lớn lên dưới thời CS sau 1975:
Kính,
Vân Việt Hà
HỒ CHÍ MINH: TỪ MỘNG LÀM QUAN ĐẾN MỘT KẺ HOẠT ĐẦU CHÍNH TRỊ
Vân Việt Hà
Viết về ông Hồ Chí Minh (HCM) đã có vô số sách vở, bài viết về ông ta, kẻ tung người hứng trong đảng CSVN, và cũng có rất nhiều người đả kích, mỉa mai từ những triết gia ngoại hạng cho đến người dân đen chân lấm tay bùn tại Việt nam qua văn học truyền miệng dân dã. Tuy nhiên, hãy trả lại sự thật cho sự thật. Người viết không có ý định và khả năng viết lại lịch sử, mà chỉ mạn phép so sánh những ý kiến, bài viết trái ngược từ mọi phía, hòng đem lại một cái nhìn trung thực về cuộc sống cá nhân, cũng như cuộc đời hoạt động chính trị của ông Hồ, một người đã gây ra những ảnh hưởng không ít đến cuộc sống của hàng triệu dân Việt gần ba phần tư kế kỷ nay.
Trước hết nói về ngày tháng năm sinh của ông Hồ, cho đến giờ phút này không có bất cứ một tài liệu chính thức nào chứng minh được ông Hồ sinh ngày 19 tháng 05 năm 1890 (?) như tài liệu của đảng CSVN tuyên bố. Bởi vì chính ông Hồ khi viết đơn xin nhập học trường thuộc địa Pháp ngày 15 tháng 09 năm 1911 thì khai là sinh năm 1892 (?), nhưng khi làm giấy thông hành từ Pháp qua Nga lại khai là sinh năm 1894 (?). Vậy thì đâu mới là ngày sinh thật của ông Hồ vẫn là một nghi vấn mà các nhà sử học sau này cần làm sáng tỏ.
Về đời tư của ông HCM, đảng CSVN luôn đánh bóng ông Hồ như một Thánh nhân, hy sinh cả đời mình vì nước vì non, không vợ không con. Trên thực tế ông Hồ đã từng có vợ chính thức là bà Tăng Tuyết Minh ở bên Tầu, rồi hai cô đầm Pháp ở Paris, chung sống như vợ chồng với Nguyễn Thị Minh Khai ở Nga, sống có con với Nông Thị Xuân ở Hà nội. Đứa con không cha này không có ai khác đó là Vũ Trung, con nuôi của ông Vũ Kỳ, thư ký riêng của ông Hồ, mà tên thật là Nguyễn Tất Trung. Ngoài ra còn có tin đồn là Nông Đức Mạnh, đương kim tổng bí thư CSVN cũng là con rơi của ông Hồ với một người con gái Mường do Trung cộng ban phát cho khi ông Hồ sống ở trong hang Pắc-pó, là bà Nông Thị Ngát. Những chuyện này, không ai có thể bác bỏ được, ngay cả đảng CSVN cũng không dám đưa ra công luận để phủ nhận. Với thời đại khoa học như hiện nay, nếu những lời tuyên truyền của CSVN về đời tư của ông Hồ là sự thật thì bằng phương pháp thử DNA giữa ông Hồ và Nguyễn Tất Trung, Nông Đức Mạnh, đảng CSVN có thể làm sáng tỏ vần đề và bênh vực được những gì họ nói về ông Hồ. Nhưng đảng CSVn không dám làm bởi vì họ sợ sư thật sẽ bị phơi bầy về thần tượng HCM.
Ai cũng biết vào ngày 05 tháng 06 năm 1911, ông Hồ lên tầu Pháp tại bến cảng nhà Rồng, Sài gòn với cái tên Nguyễn Văn Ba, làm phu bồi bếp cho thủy thủ trên tầu, là do kế sinh nhai vì lúc bấy giờ thân sinh của ông Hồ là cụ phó bảng Nguyễn Sinh Sắc đã bị giáng bốn ngạch quan và thất sủng với triều đình Huế, sau vụ cụ say rượu đánh chết một người nông dân tên Tạ Đức Quang, vì thế gia cảnh ông Hồ trở nên khó khăn, dựa trên những trước bạ sử học lúc bấy giờ của triều đình Huế và những lời truyền tụng qua những nhân chứng sống cùng thời. Điều này trái ngược ngược hoàn toàn với lịch sử của đảng CSVN nói về cha ông Hồ, cụ Nguyễn Sinh Sắc cáo quan về vườn ở ẩn vì không muốn hợp tác với triều đình Huế.
Chính vì gia cảnh trở nên bần hàn, ông Hồ mới xuất dương tìm kế sinh nhai bằng bất cứ giá nào. Bằng chứng là ông Hồ đã viết đơn vào học ở trường thuộc địa Pháp ngày 15 tháng 09 năm 1911 chỉ sau hơn ba tháng kể từ ngày rời bến cảng nhà Rồng, theo như lá đơn do ông Hồ lúc bấy giờ có tên là Nguyễn Tất Thành viết, còn lưu giữ trong văn khố của Pháp. Xin được phép lưu ý là trường thuộc địa Pháp là nơi đào tạo các dân bản xứ trở thành quan lại thuộc địa để phục vụ quyền lợi của mẫu quốc thực dân Pháp. Điều này cũng đã được chính ông Hồ viết trong lá đơn xin nhập học : ‘’... mong mỏi được trở nên hữu ích cho nước Pháp đối với đồng bào tôi...’’ nghĩa là sẽ vì quyền lợi của Pháp mà sẵn sàng đàn áp đồng bào Việt nam của ông ta. Qua đây chúng ta thấy rõ là ông Hồ không phải xuất dương để tìm đường cứu nước mà vì tìm kế sinh nhai, và nuôi mộng làm quan để phụng sự mẫu quốc thực dân Pháp. Tiếc thay, mộng làm quan của ông Hồ đã bị Bộ thuộc địa Pháp từ chối, vì ông Hồ tới Pháp để tìm kế sinh nhai, chứ không phải đi qua Pháp bằng con đường chính thức để nhập học vào trường thuộc địa này. (Thư từ chối của trường thuộc địa này đã nói rõ lý do từ chối như vậy).
Phải chăng khi mộng làm quan cho thực dân Pháp không thành, nên ông Hồ đã bám vứu vào đảng CS Pháp, rồi từ đó tự nguyện làm kẻ thừa hành cho chủ nghĩa CS Quốc tế (CSQT) để thực hiện cái mộng làm quan bất thành của mình theo đúng cái nghĩa : ‘’cứu cánh biện minh cho hành động’’? Để rồi đẩy đưa cá nhân ông và hàng triệu người dân bất hạnh Viêt nam vào con đường cuồng lửa chiến tranh trong suốt hơn nửa thế kỷ sau đó.
Trước khi về nước, HCM đã trở thành đảng viên của đệ tam quốc tế Cộng Sản đảng, với nhiều bí danh khác nhau để che dấu bộ mặt thật của HCM là đảng viên CSQT, để móc nối, gần gũi với các nhà hoạt động yêu nước chân chính khác như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh... để rồi triệt tiêu dần những thành phần yêu nước ưu tú này, để thực hiện mưu đồ bá vương do chỉ thị của CSQT. Tại Hương cảng (Hồng Kông), HCM đã giả có hẹn để gặp nhà ái quốc Phan Bội Châu để bàn việc cứu nước, nhưng HCM không tới và ngầm báo với thực dân Pháp điểm hẹn gặp mặt, để thực dân Pháp bắt cụ và bỏ tù cho đến chết.
Bắt đầu từ những năm hai mươi của thế kỷ trước, các chế độ phong kiến thuộc địa của Pháp, Anh phải đối đầu với một phong trào giành độc lập dân tộc từ khắp nơi trên thế giới. Anh, Pháp phải nhượng bộ và trao trả độc lập cho hầu hết các thuộc địa của họ từ Mỹ la-tinh qua Á và Phi. Việt nam cũng không ngoài lệ, Pháp buộc phải trao quyền độc lập vào 17 tháng 04 năm 1945 với sự ra mắt của chính phủ Trần Trọng Kim với đông đảo thành phần dân sự, trí thức đảng phái tham dự. Trong lúc chính phủ này đang còn trong thời trứng nước, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã lợi dụng cơ hội này để cướp chính quyền từ chính phủ Trần Trọng Kim vào ngày 19 tháng 08 năm 1945, chứ không phải từ thực dân Pháp. (Điều này bác bỏ luận điệu của đảng CSVN là họ có công giành độc lập dân tộc từ thực dân Pháp.) Nhưng vì không được ủng hộ của đồng bào cả nước, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã buộc phải nhượng bộ các đảng phái đấu tranh cách mạng chống thực dân Pháp khác như Việt nam quốc dân đảng, Đại Việt quốc dân đảng, Đại Việt cách mạng đảng...tham dự vào chính phủ của HCM để cũng cố niềm tin của người dân lúc bấy giờ, trong ngày tuyên đọc tuyên ngôn độc lập ngày 02 tháng 09 năm 1945. Ngay cả quốc hội lúc bấy giờ đảng CSVN của HCM chỉ chiếm có 50 ghế, còn các đảng phái khác giữ 70 ghế trong tổng số 120 ghế. Trong chính phủ thì HCM làm chủ tịch nhưng bộ quốc phòng do Vũ Hồng Khanh (Đại Việt ) làm bộ trưởng, Võ Nguyên Giáp (CS) làm thứ trưởng; bộ ngoại giao thì Nhất Linh Nguyễn Trường Tam ( Việt quốc) làm bộ trưởng.
Sau khi ngấm ngầm củng cố nội bộ đảng CSVN, HCM đã bắt tay với Pháp để rước Pháp vào đô hộ Việt nam lần thứ hai từ 1946 đến 1954 qua việc ký hoà ước ngày 06-03-1946. Việc làm này, HCM và đảng CSVN đã chính thức rước Pháp vào Việt nam một cách danh chính ngôn thuận, bởi vì HCM muốn mượn tay thực dân Pháp để loại trừ các đảng phái quốc gia ra khỏi chính phủ của họ. HCM và đảng CSVN đã dựng ra vụ án Ôn như Hầu, để từ đó thẳng tay triệt tiêu các đảng phái chính trị khác nhằm độc diễn sân khấu chính trị Việt nam từ đó. Qua việc làm này HCM và đảng CSVN đã thành công trong việc triệt tiêu Việt quốc, Việt cách, Đại Việt ra khỏi chính trường Hà nội. Từ đó đảng CSVN giành độc quyền chống Pháp với sự yểm trợ trực tiếp của CSQT nhất là Liên-xô và Trung cộng. Hai nước CS đàn anh này đã trang bị và huấn luyện cho CSVN từ chân răng đến kẽ tóc. Ngay cả nhân sự lãnh đạo của CS Trung Quốc (CSTQ) và Liên-xô cũng có mặt trong trận chiến Điện biên phủ năm 1954 để chấm dứt giai đoạn thuộc địa lần thứ hai của thực dân Pháp tại Việt nam. Như vậy chiến thắng Điện biên phủ thực ra là chiến thắng của phe CSQT dành quyền thuộc địa từ tay thực dân Pháp chứ không phải là chiến thắng của dân tộc Việt nam và Võ Nguyên Giáp như mọi người vẫn lầm tưởng. Qua chiến thắng Điện biên phủ, CSQT đã chính thức chiếm được miền Bắc Việt nam thông qua thái thú HCM và đám thực dân bản địa là đảng CSVN. Một sự thật hùng hồn đó là hiệp định Genever 1954 đã chia đôi nước Viêt nam. Miền Bắc thuộc quyền quản trị của thái thú HCM và thực dân bản địa đảng CSVN, còn miền Nam lập nên chính phủ Việt nam Cộng hoà do tổng thống Ngô Đình Diệm lãnh đạo.
Dưới chỉ đạo của CSQT, HCM cùng đảng CSVN đã thực thi một cuộc cải cách ruộng đất, đấu tố phú hào, địa chủ vào những năm 1956-1958 một cách dã man vô nhân tính. Đảng CSVN lấy danh nghĩa là trưng thu ruộng đất để chia cho dân nghèo, nhưng thực chất là một cuộc thanh trừng đẫm máu đối với bất cứ ai thuộc thành phần tư sản, địa chủ và phú nông; ngay cả với những người đã có công không nhỏ đối với phong trào đòi độc lập dân tộc hay ngay chính với đảng CSVN. Cứ lấy gương bà Nguyễn Thị Năm ở Thái nguyên, người đã cống hiến cả trăm lạng vàng trong tuần lễ vàng cho công cuộc kháng Pháp, và nuôi nấng cán bộ trung ương CSVN, ngay chính cá nhân HCM, vậy mà cũng bị đem ra đấu cho đến chết.
Sau này, vì bị dân chúng phản đối, HCM đã không dám trực tiếp lãnh nhận trách nhiệm về mình mà đưa Võ Nguyên Giáp ra chịu đòn thay. Bởi vì ở cương vị bộ trưởng quốc phòng lúc bấy giờ, ông Võ Nguyên Giáp không phải là người có quyền chỉ đạo phong trào đấu tố rùng rợn như vậy, nếu không có sự lãnh đạo của ông HCM là chủ tịch nước và chủ tịch đảng CSVN lúc bấy giờ.
Rồi vụ nhân văn giai phẩm, HCM đã chỉ đạo bộ văn hóa thông tin, cơ quan tuyên truyền của đảng CSVN đứng đầu là Tố Hữu, một nhà thơ nổi tiếng xu lịnh các lãnh tụ CSQT từ Lenin, Stalin, Mao và HCM… với những bài thơ mà bất cứ một người nào có chút liêm sỉ đọc ra cũng thấy sự bỉ ổi, trơ trẽn đến nợm giọng. Với vụ nhân văn giai phảm này, HCM và đảng CSVN đã triệt hạ biết bao nhân tài văn chương thời bấy giờ như Trần Dần, Phan Khôi, Văn Cao... đẩy những nhân tài văn hoá, nghệ thuật của văn học cận đại Việt nam vào con đường cùng tuẫn tử hay gác bút chờ thời.
Hiệp định Geneve (Thụy sĩ) đã chia cắt hai miền Nam Bắc Việt nam thành hai thể chế chính trị khác nhau. Thay vì, mỗi bên tự lo việc quản trị quốc dân xây dưng quốc gia sau một thời gian dài thuộc địa của thực dân Pháp, như sự chia cắt của Đức và Đại hàn. Để rồi, người dân tự lựa chọn cho mình một thể chế chính trị phù hợp với nguyện vọng chung. Nhưng ông HCM và đảng CSVN đã không làm như vậy mà nhất quyết chọn làm tên lính xung phong tiền đồn cho chủ nghĩa đế quốc CSQT. Lợi dụng chiêu bài thống nhất đất nước để thực thi chỉ thị từ Moscow, Bắc Kinh là nhuộm đỏ Việt nam bằng mọi giá. Chỉ tính riêng cuộc nội chiến từ năm 1959 khi chính phủ Ngô Đình Diệm ra luật 10/1959 để bao vây CS miền Nam đến khi HCM chết 1969, vẻn vẹn mười năm này đã có hàng triệu sinh linh ưu tú của cả hai miền Nam Bắc đã chết oan uổng cho một ý đồ “thống nhất” của ông HCM. Riêng vụ tổng tấn công 1968 vào những ngày tết Mậu thân này cũng đã có tới hàng vạn người bỏ mạng, vì ông HCM và đảng CSVN đã lợi dụng ngưng chiến để ăn Tết, rồi tấn công bất thình lình vào các thành thị và làng mạc tại miền Nam. Vụ thảm sát hàng ngàn người ở Huế đã chứng tỏ ông HCM không thương tiếc bất cứ một mạng sống của con dân Việt để thực thi ý đồ của chủ nghĩa CSQT tại Việt nam. Qua cuộc tổng tấn công này, HCM và đảng CSVN đã nhận thấy sức mạnh chiến đấu của quân dân VNCH, không phải dễ dàng tiêu diệt như họ nghĩ, phải chăng đây cũng là lý do dẫn đến cái chết của ông HCM mấy tháng sau đó, ngày 02-09-1969? Nhưng đảng CSVN lại tuyên bố là 03-09-1969 để tránh ngày trùng “quốc khánh” của nhà nước CS.
Cho đến giờ phút này có lẽ không ít người Việt trong nước vẫn nghĩ rằng HCM đã được Tổ chức văn hoá thế giới (UNESCO) tuyên dương là danh nhân thế giới nhân ngày sinh nhật (?) thứ 100 của ông ta như đảng CSVN đã lập lờ tổ chức tại Hà nội. Trên thực tế, CSVn đã vận động hành lang cho việc này, nhưng họ đã hoàn toàn thất bại trước sự vận động của người Việt hải ngoại qua phong trào “NO HỒ” vào năm 1990 tại Paris. Cuối cùng, UNESCO đã từ chối công nhận HCM là danh nhân thế giới, như CSVN vận động và tuyên truyền. Ngay cả một phái đoàn CSVN đông đảo cả gần 200 người dự định làm rùm beng tại Paris để tuyên truyền về hình tượng HCM, đã trở thành một buổi văn nghệ bỏ túi, ngay cả giấy mời cũng không được nhắc tới tên ông Hồ. Không có bất cứ một đại diện ngoại giao nào, hay đại diện của UNESCO nào tới tham dự. Thật bẽ bàng thay! Thế nhưng tại Hà nội, đảng CSVN vẫn ngang nhiên lừa bịp người dân và tỗ chức sinh nhật HCM một cách rùm beng, không biết ngượng.
Đảng CSVN luôn luôn rêu rao về cái gọi là “tư tưởng HCM”, nhưng họ không nói ra được cái gì là tư tưởng HCM? Từ đâu mà có tư tưởng HCM? Cho dù họ có cả một ban tuyên truyền tư tưởng trung ương, bộ văn hoá, hàng năm tiêu tốn hàng tỉ đồng, mà không đủ khả năng để tạo nên một nền tảng “tư tưởng HCM” như họ rêu rao. Bởi vì, trên thực tế ông HCM hoàn toàn không có một chút gì gọi là tư tưởng riêng của mình cho cách mạng Việt nam, ngoại trừ việc cóp nhặt chắp vá từ các danh nhân thế giới, rồi nói hoặc viết ra, sau đó tự coi là của mình. Hành động này là hành động của một kẻ đạo văn, chứ không phải của một nhà tư tưởng. Phải chăng đây chỉ là cái bánh vẽ tư tưởng mà đảng CSVN đưa ra để làm bùa hộ mạng, hay tấm bia đỡ đạn cho những việc làm phản dân, hại nước của họ từ ngày cướp chính quyền năm 1945 trở lại đây.
Qua đây, chúng ta thấy cả thân thế, sư nghiệp của cuộc đời HCM là cả một chuỗi dài của lường gạt, bịp bợm và sát máu để thực hiện giấc mộng làm quan của ông ta. HCM đã bất chấp mọi thủ đoạn để hãm hại những nhà yêu nước chân chính, có công với nền độc lập dân tộc Việt, triệt hạ bất cứ ai không theo CSQT cho dù những người ấy là yêu nước thật sự, giết hại ngay cả người thân, đồng chí hay bạn đời chung chăn, chung gối, nếu thấy sự tồn tại của người ấy làm tổn hại đến ngôi vị lãnh tụ của ông ta. Đây là thủ đoạn tàn bạo của một kẻ hoạt đầu chính trị, coi mạng sống người ta rẻ như bọt bèo, miễn sao thực hiện được mưu đồ chính trị của mình là đủ. Thử hỏi, như vậy thì HCM có xứng đáng là một người mà đảng CSVN luôn luôn rêu rao và tuyên truyền thế hệ trẻ Việt nam phải “sống chiến đấu, lao động và học tập” theo ông Hồ hay chăng?
Để kết luận bài viết này, tôi xin mượn lời của triết gia người Pháp, ông Jean-Francois Revel nhận xét về ông HCM như sau:
“Hồ Chí Minh, lẽ ra, đã có thể là một vị anh hùng tạo lập một nước Việt Nam tân tiến và dân chủ, một người đáng lẽ đã dẫn đưa đất nước mình thoát khỏi sự lệ thuộc vào thực dân và hướng về một nền văn minh hiện đại, như một tổng hợpcác truyền thống với bản sắc của một quốc gia mới mẻ.
Khốn thay, mục tiêu của ông không phải là nền độc lập của Việt Nam, mà là việc sáp nhập nước này vào Quốc tế Cộng sản. Không phải là để cho dân tộc mình có quyền tự quyết, quyền bầu cử, quyền lựa chọn các vị lãnh đạo, với các luật lệ và nếp sống của mình, mà là áp đặt chủ nghĩa độc tài Stalin vào dân tộc Việt Nam, bằng cưỡng bức với đủ tất cả các hình thức tạo ra nó như các vụ hành quyết, các trại tập trung, như làm biến chất con người bằng lao động cải tạo, với nạn đói khát trong nhân dân và sự hủ hóa trong hàng ngũ cầm quyền, như việc quân sự hóa triệt để, với chính sách ngoại giao theo mệnh lệnh của Moscow”
Vân Việt Hà
03/2006
http://s152542055.onlinehome.us/xoops4/modules/newbb/viewtopic.php?topic_id=1083&forum=9&post_id=3499#forumpost3499
Tôi định viết một bài để phân tích những lời của ông Bùi Tín nhận xét về ông HCM, nhưng vì thời gian không cho phép, cho nên tôi đăng lại bài tôi đã viết về HCM hơn một năm về trước, để quý vị trao đổi cái nhìn về HCM của thế hệ tương đối trẻ, không có liên hệ đến cuộc chiến hai miền, dù đã sống và lớn lên dưới thời CS sau 1975:
Kính,
Vân Việt Hà
HỒ CHÍ MINH: TỪ MỘNG LÀM QUAN ĐẾN MỘT KẺ HOẠT ĐẦU CHÍNH TRỊ
Vân Việt Hà
Viết về ông Hồ Chí Minh (HCM) đã có vô số sách vở, bài viết về ông ta, kẻ tung người hứng trong đảng CSVN, và cũng có rất nhiều người đả kích, mỉa mai từ những triết gia ngoại hạng cho đến người dân đen chân lấm tay bùn tại Việt nam qua văn học truyền miệng dân dã. Tuy nhiên, hãy trả lại sự thật cho sự thật. Người viết không có ý định và khả năng viết lại lịch sử, mà chỉ mạn phép so sánh những ý kiến, bài viết trái ngược từ mọi phía, hòng đem lại một cái nhìn trung thực về cuộc sống cá nhân, cũng như cuộc đời hoạt động chính trị của ông Hồ, một người đã gây ra những ảnh hưởng không ít đến cuộc sống của hàng triệu dân Việt gần ba phần tư kế kỷ nay.
Trước hết nói về ngày tháng năm sinh của ông Hồ, cho đến giờ phút này không có bất cứ một tài liệu chính thức nào chứng minh được ông Hồ sinh ngày 19 tháng 05 năm 1890 (?) như tài liệu của đảng CSVN tuyên bố. Bởi vì chính ông Hồ khi viết đơn xin nhập học trường thuộc địa Pháp ngày 15 tháng 09 năm 1911 thì khai là sinh năm 1892 (?), nhưng khi làm giấy thông hành từ Pháp qua Nga lại khai là sinh năm 1894 (?). Vậy thì đâu mới là ngày sinh thật của ông Hồ vẫn là một nghi vấn mà các nhà sử học sau này cần làm sáng tỏ.
Về đời tư của ông HCM, đảng CSVN luôn đánh bóng ông Hồ như một Thánh nhân, hy sinh cả đời mình vì nước vì non, không vợ không con. Trên thực tế ông Hồ đã từng có vợ chính thức là bà Tăng Tuyết Minh ở bên Tầu, rồi hai cô đầm Pháp ở Paris, chung sống như vợ chồng với Nguyễn Thị Minh Khai ở Nga, sống có con với Nông Thị Xuân ở Hà nội. Đứa con không cha này không có ai khác đó là Vũ Trung, con nuôi của ông Vũ Kỳ, thư ký riêng của ông Hồ, mà tên thật là Nguyễn Tất Trung. Ngoài ra còn có tin đồn là Nông Đức Mạnh, đương kim tổng bí thư CSVN cũng là con rơi của ông Hồ với một người con gái Mường do Trung cộng ban phát cho khi ông Hồ sống ở trong hang Pắc-pó, là bà Nông Thị Ngát. Những chuyện này, không ai có thể bác bỏ được, ngay cả đảng CSVN cũng không dám đưa ra công luận để phủ nhận. Với thời đại khoa học như hiện nay, nếu những lời tuyên truyền của CSVN về đời tư của ông Hồ là sự thật thì bằng phương pháp thử DNA giữa ông Hồ và Nguyễn Tất Trung, Nông Đức Mạnh, đảng CSVN có thể làm sáng tỏ vần đề và bênh vực được những gì họ nói về ông Hồ. Nhưng đảng CSVn không dám làm bởi vì họ sợ sư thật sẽ bị phơi bầy về thần tượng HCM.
Ai cũng biết vào ngày 05 tháng 06 năm 1911, ông Hồ lên tầu Pháp tại bến cảng nhà Rồng, Sài gòn với cái tên Nguyễn Văn Ba, làm phu bồi bếp cho thủy thủ trên tầu, là do kế sinh nhai vì lúc bấy giờ thân sinh của ông Hồ là cụ phó bảng Nguyễn Sinh Sắc đã bị giáng bốn ngạch quan và thất sủng với triều đình Huế, sau vụ cụ say rượu đánh chết một người nông dân tên Tạ Đức Quang, vì thế gia cảnh ông Hồ trở nên khó khăn, dựa trên những trước bạ sử học lúc bấy giờ của triều đình Huế và những lời truyền tụng qua những nhân chứng sống cùng thời. Điều này trái ngược ngược hoàn toàn với lịch sử của đảng CSVN nói về cha ông Hồ, cụ Nguyễn Sinh Sắc cáo quan về vườn ở ẩn vì không muốn hợp tác với triều đình Huế.
Chính vì gia cảnh trở nên bần hàn, ông Hồ mới xuất dương tìm kế sinh nhai bằng bất cứ giá nào. Bằng chứng là ông Hồ đã viết đơn vào học ở trường thuộc địa Pháp ngày 15 tháng 09 năm 1911 chỉ sau hơn ba tháng kể từ ngày rời bến cảng nhà Rồng, theo như lá đơn do ông Hồ lúc bấy giờ có tên là Nguyễn Tất Thành viết, còn lưu giữ trong văn khố của Pháp. Xin được phép lưu ý là trường thuộc địa Pháp là nơi đào tạo các dân bản xứ trở thành quan lại thuộc địa để phục vụ quyền lợi của mẫu quốc thực dân Pháp. Điều này cũng đã được chính ông Hồ viết trong lá đơn xin nhập học : ‘’... mong mỏi được trở nên hữu ích cho nước Pháp đối với đồng bào tôi...’’ nghĩa là sẽ vì quyền lợi của Pháp mà sẵn sàng đàn áp đồng bào Việt nam của ông ta. Qua đây chúng ta thấy rõ là ông Hồ không phải xuất dương để tìm đường cứu nước mà vì tìm kế sinh nhai, và nuôi mộng làm quan để phụng sự mẫu quốc thực dân Pháp. Tiếc thay, mộng làm quan của ông Hồ đã bị Bộ thuộc địa Pháp từ chối, vì ông Hồ tới Pháp để tìm kế sinh nhai, chứ không phải đi qua Pháp bằng con đường chính thức để nhập học vào trường thuộc địa này. (Thư từ chối của trường thuộc địa này đã nói rõ lý do từ chối như vậy).
Phải chăng khi mộng làm quan cho thực dân Pháp không thành, nên ông Hồ đã bám vứu vào đảng CS Pháp, rồi từ đó tự nguyện làm kẻ thừa hành cho chủ nghĩa CS Quốc tế (CSQT) để thực hiện cái mộng làm quan bất thành của mình theo đúng cái nghĩa : ‘’cứu cánh biện minh cho hành động’’? Để rồi đẩy đưa cá nhân ông và hàng triệu người dân bất hạnh Viêt nam vào con đường cuồng lửa chiến tranh trong suốt hơn nửa thế kỷ sau đó.
Trước khi về nước, HCM đã trở thành đảng viên của đệ tam quốc tế Cộng Sản đảng, với nhiều bí danh khác nhau để che dấu bộ mặt thật của HCM là đảng viên CSQT, để móc nối, gần gũi với các nhà hoạt động yêu nước chân chính khác như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh... để rồi triệt tiêu dần những thành phần yêu nước ưu tú này, để thực hiện mưu đồ bá vương do chỉ thị của CSQT. Tại Hương cảng (Hồng Kông), HCM đã giả có hẹn để gặp nhà ái quốc Phan Bội Châu để bàn việc cứu nước, nhưng HCM không tới và ngầm báo với thực dân Pháp điểm hẹn gặp mặt, để thực dân Pháp bắt cụ và bỏ tù cho đến chết.
Bắt đầu từ những năm hai mươi của thế kỷ trước, các chế độ phong kiến thuộc địa của Pháp, Anh phải đối đầu với một phong trào giành độc lập dân tộc từ khắp nơi trên thế giới. Anh, Pháp phải nhượng bộ và trao trả độc lập cho hầu hết các thuộc địa của họ từ Mỹ la-tinh qua Á và Phi. Việt nam cũng không ngoài lệ, Pháp buộc phải trao quyền độc lập vào 17 tháng 04 năm 1945 với sự ra mắt của chính phủ Trần Trọng Kim với đông đảo thành phần dân sự, trí thức đảng phái tham dự. Trong lúc chính phủ này đang còn trong thời trứng nước, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã lợi dụng cơ hội này để cướp chính quyền từ chính phủ Trần Trọng Kim vào ngày 19 tháng 08 năm 1945, chứ không phải từ thực dân Pháp. (Điều này bác bỏ luận điệu của đảng CSVN là họ có công giành độc lập dân tộc từ thực dân Pháp.) Nhưng vì không được ủng hộ của đồng bào cả nước, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã buộc phải nhượng bộ các đảng phái đấu tranh cách mạng chống thực dân Pháp khác như Việt nam quốc dân đảng, Đại Việt quốc dân đảng, Đại Việt cách mạng đảng...tham dự vào chính phủ của HCM để cũng cố niềm tin của người dân lúc bấy giờ, trong ngày tuyên đọc tuyên ngôn độc lập ngày 02 tháng 09 năm 1945. Ngay cả quốc hội lúc bấy giờ đảng CSVN của HCM chỉ chiếm có 50 ghế, còn các đảng phái khác giữ 70 ghế trong tổng số 120 ghế. Trong chính phủ thì HCM làm chủ tịch nhưng bộ quốc phòng do Vũ Hồng Khanh (Đại Việt ) làm bộ trưởng, Võ Nguyên Giáp (CS) làm thứ trưởng; bộ ngoại giao thì Nhất Linh Nguyễn Trường Tam ( Việt quốc) làm bộ trưởng.
Sau khi ngấm ngầm củng cố nội bộ đảng CSVN, HCM đã bắt tay với Pháp để rước Pháp vào đô hộ Việt nam lần thứ hai từ 1946 đến 1954 qua việc ký hoà ước ngày 06-03-1946. Việc làm này, HCM và đảng CSVN đã chính thức rước Pháp vào Việt nam một cách danh chính ngôn thuận, bởi vì HCM muốn mượn tay thực dân Pháp để loại trừ các đảng phái quốc gia ra khỏi chính phủ của họ. HCM và đảng CSVN đã dựng ra vụ án Ôn như Hầu, để từ đó thẳng tay triệt tiêu các đảng phái chính trị khác nhằm độc diễn sân khấu chính trị Việt nam từ đó. Qua việc làm này HCM và đảng CSVN đã thành công trong việc triệt tiêu Việt quốc, Việt cách, Đại Việt ra khỏi chính trường Hà nội. Từ đó đảng CSVN giành độc quyền chống Pháp với sự yểm trợ trực tiếp của CSQT nhất là Liên-xô và Trung cộng. Hai nước CS đàn anh này đã trang bị và huấn luyện cho CSVN từ chân răng đến kẽ tóc. Ngay cả nhân sự lãnh đạo của CS Trung Quốc (CSTQ) và Liên-xô cũng có mặt trong trận chiến Điện biên phủ năm 1954 để chấm dứt giai đoạn thuộc địa lần thứ hai của thực dân Pháp tại Việt nam. Như vậy chiến thắng Điện biên phủ thực ra là chiến thắng của phe CSQT dành quyền thuộc địa từ tay thực dân Pháp chứ không phải là chiến thắng của dân tộc Việt nam và Võ Nguyên Giáp như mọi người vẫn lầm tưởng. Qua chiến thắng Điện biên phủ, CSQT đã chính thức chiếm được miền Bắc Việt nam thông qua thái thú HCM và đám thực dân bản địa là đảng CSVN. Một sự thật hùng hồn đó là hiệp định Genever 1954 đã chia đôi nước Viêt nam. Miền Bắc thuộc quyền quản trị của thái thú HCM và thực dân bản địa đảng CSVN, còn miền Nam lập nên chính phủ Việt nam Cộng hoà do tổng thống Ngô Đình Diệm lãnh đạo.
Dưới chỉ đạo của CSQT, HCM cùng đảng CSVN đã thực thi một cuộc cải cách ruộng đất, đấu tố phú hào, địa chủ vào những năm 1956-1958 một cách dã man vô nhân tính. Đảng CSVN lấy danh nghĩa là trưng thu ruộng đất để chia cho dân nghèo, nhưng thực chất là một cuộc thanh trừng đẫm máu đối với bất cứ ai thuộc thành phần tư sản, địa chủ và phú nông; ngay cả với những người đã có công không nhỏ đối với phong trào đòi độc lập dân tộc hay ngay chính với đảng CSVN. Cứ lấy gương bà Nguyễn Thị Năm ở Thái nguyên, người đã cống hiến cả trăm lạng vàng trong tuần lễ vàng cho công cuộc kháng Pháp, và nuôi nấng cán bộ trung ương CSVN, ngay chính cá nhân HCM, vậy mà cũng bị đem ra đấu cho đến chết.
Sau này, vì bị dân chúng phản đối, HCM đã không dám trực tiếp lãnh nhận trách nhiệm về mình mà đưa Võ Nguyên Giáp ra chịu đòn thay. Bởi vì ở cương vị bộ trưởng quốc phòng lúc bấy giờ, ông Võ Nguyên Giáp không phải là người có quyền chỉ đạo phong trào đấu tố rùng rợn như vậy, nếu không có sự lãnh đạo của ông HCM là chủ tịch nước và chủ tịch đảng CSVN lúc bấy giờ.
Rồi vụ nhân văn giai phẩm, HCM đã chỉ đạo bộ văn hóa thông tin, cơ quan tuyên truyền của đảng CSVN đứng đầu là Tố Hữu, một nhà thơ nổi tiếng xu lịnh các lãnh tụ CSQT từ Lenin, Stalin, Mao và HCM… với những bài thơ mà bất cứ một người nào có chút liêm sỉ đọc ra cũng thấy sự bỉ ổi, trơ trẽn đến nợm giọng. Với vụ nhân văn giai phảm này, HCM và đảng CSVN đã triệt hạ biết bao nhân tài văn chương thời bấy giờ như Trần Dần, Phan Khôi, Văn Cao... đẩy những nhân tài văn hoá, nghệ thuật của văn học cận đại Việt nam vào con đường cùng tuẫn tử hay gác bút chờ thời.
Hiệp định Geneve (Thụy sĩ) đã chia cắt hai miền Nam Bắc Việt nam thành hai thể chế chính trị khác nhau. Thay vì, mỗi bên tự lo việc quản trị quốc dân xây dưng quốc gia sau một thời gian dài thuộc địa của thực dân Pháp, như sự chia cắt của Đức và Đại hàn. Để rồi, người dân tự lựa chọn cho mình một thể chế chính trị phù hợp với nguyện vọng chung. Nhưng ông HCM và đảng CSVN đã không làm như vậy mà nhất quyết chọn làm tên lính xung phong tiền đồn cho chủ nghĩa đế quốc CSQT. Lợi dụng chiêu bài thống nhất đất nước để thực thi chỉ thị từ Moscow, Bắc Kinh là nhuộm đỏ Việt nam bằng mọi giá. Chỉ tính riêng cuộc nội chiến từ năm 1959 khi chính phủ Ngô Đình Diệm ra luật 10/1959 để bao vây CS miền Nam đến khi HCM chết 1969, vẻn vẹn mười năm này đã có hàng triệu sinh linh ưu tú của cả hai miền Nam Bắc đã chết oan uổng cho một ý đồ “thống nhất” của ông HCM. Riêng vụ tổng tấn công 1968 vào những ngày tết Mậu thân này cũng đã có tới hàng vạn người bỏ mạng, vì ông HCM và đảng CSVN đã lợi dụng ngưng chiến để ăn Tết, rồi tấn công bất thình lình vào các thành thị và làng mạc tại miền Nam. Vụ thảm sát hàng ngàn người ở Huế đã chứng tỏ ông HCM không thương tiếc bất cứ một mạng sống của con dân Việt để thực thi ý đồ của chủ nghĩa CSQT tại Việt nam. Qua cuộc tổng tấn công này, HCM và đảng CSVN đã nhận thấy sức mạnh chiến đấu của quân dân VNCH, không phải dễ dàng tiêu diệt như họ nghĩ, phải chăng đây cũng là lý do dẫn đến cái chết của ông HCM mấy tháng sau đó, ngày 02-09-1969? Nhưng đảng CSVN lại tuyên bố là 03-09-1969 để tránh ngày trùng “quốc khánh” của nhà nước CS.
Cho đến giờ phút này có lẽ không ít người Việt trong nước vẫn nghĩ rằng HCM đã được Tổ chức văn hoá thế giới (UNESCO) tuyên dương là danh nhân thế giới nhân ngày sinh nhật (?) thứ 100 của ông ta như đảng CSVN đã lập lờ tổ chức tại Hà nội. Trên thực tế, CSVn đã vận động hành lang cho việc này, nhưng họ đã hoàn toàn thất bại trước sự vận động của người Việt hải ngoại qua phong trào “NO HỒ” vào năm 1990 tại Paris. Cuối cùng, UNESCO đã từ chối công nhận HCM là danh nhân thế giới, như CSVN vận động và tuyên truyền. Ngay cả một phái đoàn CSVN đông đảo cả gần 200 người dự định làm rùm beng tại Paris để tuyên truyền về hình tượng HCM, đã trở thành một buổi văn nghệ bỏ túi, ngay cả giấy mời cũng không được nhắc tới tên ông Hồ. Không có bất cứ một đại diện ngoại giao nào, hay đại diện của UNESCO nào tới tham dự. Thật bẽ bàng thay! Thế nhưng tại Hà nội, đảng CSVN vẫn ngang nhiên lừa bịp người dân và tỗ chức sinh nhật HCM một cách rùm beng, không biết ngượng.
Đảng CSVN luôn luôn rêu rao về cái gọi là “tư tưởng HCM”, nhưng họ không nói ra được cái gì là tư tưởng HCM? Từ đâu mà có tư tưởng HCM? Cho dù họ có cả một ban tuyên truyền tư tưởng trung ương, bộ văn hoá, hàng năm tiêu tốn hàng tỉ đồng, mà không đủ khả năng để tạo nên một nền tảng “tư tưởng HCM” như họ rêu rao. Bởi vì, trên thực tế ông HCM hoàn toàn không có một chút gì gọi là tư tưởng riêng của mình cho cách mạng Việt nam, ngoại trừ việc cóp nhặt chắp vá từ các danh nhân thế giới, rồi nói hoặc viết ra, sau đó tự coi là của mình. Hành động này là hành động của một kẻ đạo văn, chứ không phải của một nhà tư tưởng. Phải chăng đây chỉ là cái bánh vẽ tư tưởng mà đảng CSVN đưa ra để làm bùa hộ mạng, hay tấm bia đỡ đạn cho những việc làm phản dân, hại nước của họ từ ngày cướp chính quyền năm 1945 trở lại đây.
Qua đây, chúng ta thấy cả thân thế, sư nghiệp của cuộc đời HCM là cả một chuỗi dài của lường gạt, bịp bợm và sát máu để thực hiện giấc mộng làm quan của ông ta. HCM đã bất chấp mọi thủ đoạn để hãm hại những nhà yêu nước chân chính, có công với nền độc lập dân tộc Việt, triệt hạ bất cứ ai không theo CSQT cho dù những người ấy là yêu nước thật sự, giết hại ngay cả người thân, đồng chí hay bạn đời chung chăn, chung gối, nếu thấy sự tồn tại của người ấy làm tổn hại đến ngôi vị lãnh tụ của ông ta. Đây là thủ đoạn tàn bạo của một kẻ hoạt đầu chính trị, coi mạng sống người ta rẻ như bọt bèo, miễn sao thực hiện được mưu đồ chính trị của mình là đủ. Thử hỏi, như vậy thì HCM có xứng đáng là một người mà đảng CSVN luôn luôn rêu rao và tuyên truyền thế hệ trẻ Việt nam phải “sống chiến đấu, lao động và học tập” theo ông Hồ hay chăng?
Để kết luận bài viết này, tôi xin mượn lời của triết gia người Pháp, ông Jean-Francois Revel nhận xét về ông HCM như sau:
“Hồ Chí Minh, lẽ ra, đã có thể là một vị anh hùng tạo lập một nước Việt Nam tân tiến và dân chủ, một người đáng lẽ đã dẫn đưa đất nước mình thoát khỏi sự lệ thuộc vào thực dân và hướng về một nền văn minh hiện đại, như một tổng hợpcác truyền thống với bản sắc của một quốc gia mới mẻ.
Khốn thay, mục tiêu của ông không phải là nền độc lập của Việt Nam, mà là việc sáp nhập nước này vào Quốc tế Cộng sản. Không phải là để cho dân tộc mình có quyền tự quyết, quyền bầu cử, quyền lựa chọn các vị lãnh đạo, với các luật lệ và nếp sống của mình, mà là áp đặt chủ nghĩa độc tài Stalin vào dân tộc Việt Nam, bằng cưỡng bức với đủ tất cả các hình thức tạo ra nó như các vụ hành quyết, các trại tập trung, như làm biến chất con người bằng lao động cải tạo, với nạn đói khát trong nhân dân và sự hủ hóa trong hàng ngũ cầm quyền, như việc quân sự hóa triệt để, với chính sách ngoại giao theo mệnh lệnh của Moscow”
Vân Việt Hà
03/2006
http://s152542055.onlinehome.us/xoops4/modules/newbb/viewtopic.php?topic_id=1083&forum=9&post_id=3499#forumpost3499
Iaea: Iran Có Bom Nguyên Tử 3 Năm Tới
Iaea: Iran Có Bom Nguyên Tử 3 Năm Tới
Việt Báo Thứ Bảy, 5/26/2007, 12:02:00 AM
TEHRAN - TT Ahmedinejad đã loại bỏ khả năng ngưng chương trình uranium, dù chỉ 1 thời gian ngắn - ông nói làm thế là giao chiến thắng cho kẻ thù, và không phù hợp với mục tiêu bean Iran thành 1 cường quốc nguyên tử.
Hôm Thứ Tư, phúc trình của cơ quan nguyên tử năng quốc tế xác nhận Iran vẫn tiếp tục phát triển các hoạt động tinh chế uranium - điều này sẽ đưa tới vòng trừng phạt thứ 3 của HĐ Bảo An. TT Ahmedinejad tuyên bố tại cuộc tập họp vệ binh cách mạng: kẻ thù muốn Iran đầu hàng để không có tiếng nói trên thế giới, nếu chúng ta ngưng lại 1 thời gian, chúng sẽ đạt đưọc mục tiêu. Nhưng, cộng đồng quốc tế không thể thống nhất về phương cách xử trí với Iran.
Ông TTK - IAEA ElBaradei có lúc gợi ý rằng nên cho phép Iran duy trì 1 phần của chương trình uranium. Hoa Kỳ đã khiếu nại với ông ElBaradei - Anh và Pháp sắp hành động tương tự.
Tại thủ đô Washington, hôm thứ Năm TT Bush loan báo sẽ bàn với các đồng minh phương cách gia tăng các trừng phạt. Các viên chức Hoa Kỳ và Iran đã định đối thọai vào đầu tuần tới tại Baghdad để giúp Iraq ổn định, và chỉ giới hạn vào các vấn đề Iraq.
Ông ElBaradei cho rằng đã quá muộn để buộc Iran từ bỏ chương trình uranium - hôm qua, ông nói cách giải quyết là ngồi lại đối thọai, thay vì đấu lý, để Iran không tìm kiếm vũ khí nguyên tử. Nhưng, ông đồng ý với ước lượng của tình báo Hoa Kỳ, theo đó Iran có thể sản xuất vũ khí nguyên tử trong vòng 3 đến 8 năm.
Báo cáo của TTK ElBaradei mô tả chi tiết chương trình uranium cũng ghi nhận lần đầu tiên rằng các hiểu biết về các hoạt động nguyên tử của Iran đang bị thu hẹp. Tehran đã ngăn trở cuộc thanh tra lò phản ứng nước nặng Arak đang xây dựng, cơ sở này sẽ sản xuất plutonium có khả năng làm bom như uranium tinh chế.
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=3&nid=108334
Việt Báo Thứ Bảy, 5/26/2007, 12:02:00 AM
TEHRAN - TT Ahmedinejad đã loại bỏ khả năng ngưng chương trình uranium, dù chỉ 1 thời gian ngắn - ông nói làm thế là giao chiến thắng cho kẻ thù, và không phù hợp với mục tiêu bean Iran thành 1 cường quốc nguyên tử.
Hôm Thứ Tư, phúc trình của cơ quan nguyên tử năng quốc tế xác nhận Iran vẫn tiếp tục phát triển các hoạt động tinh chế uranium - điều này sẽ đưa tới vòng trừng phạt thứ 3 của HĐ Bảo An. TT Ahmedinejad tuyên bố tại cuộc tập họp vệ binh cách mạng: kẻ thù muốn Iran đầu hàng để không có tiếng nói trên thế giới, nếu chúng ta ngưng lại 1 thời gian, chúng sẽ đạt đưọc mục tiêu. Nhưng, cộng đồng quốc tế không thể thống nhất về phương cách xử trí với Iran.
Ông TTK - IAEA ElBaradei có lúc gợi ý rằng nên cho phép Iran duy trì 1 phần của chương trình uranium. Hoa Kỳ đã khiếu nại với ông ElBaradei - Anh và Pháp sắp hành động tương tự.
Tại thủ đô Washington, hôm thứ Năm TT Bush loan báo sẽ bàn với các đồng minh phương cách gia tăng các trừng phạt. Các viên chức Hoa Kỳ và Iran đã định đối thọai vào đầu tuần tới tại Baghdad để giúp Iraq ổn định, và chỉ giới hạn vào các vấn đề Iraq.
Ông ElBaradei cho rằng đã quá muộn để buộc Iran từ bỏ chương trình uranium - hôm qua, ông nói cách giải quyết là ngồi lại đối thọai, thay vì đấu lý, để Iran không tìm kiếm vũ khí nguyên tử. Nhưng, ông đồng ý với ước lượng của tình báo Hoa Kỳ, theo đó Iran có thể sản xuất vũ khí nguyên tử trong vòng 3 đến 8 năm.
Báo cáo của TTK ElBaradei mô tả chi tiết chương trình uranium cũng ghi nhận lần đầu tiên rằng các hiểu biết về các hoạt động nguyên tử của Iran đang bị thu hẹp. Tehran đã ngăn trở cuộc thanh tra lò phản ứng nước nặng Arak đang xây dựng, cơ sở này sẽ sản xuất plutonium có khả năng làm bom như uranium tinh chế.
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=3&nid=108334
Nghị quyết 36 của CSVN tại Nam Cali ?
Nghị quyết 36 của CSVN tại Nam Cali ?
Tiếng vọng quê hương bên kia bờ Thái Bình Dương
Chủ Nhật, 27/05/2007, 09:33
http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=85293&ChannelID=7
TPO - Cách đây 11 năm, tại quận Cam (California, Mỹ) xuất hiện Đài phát thanh mang tên Tiếng vọng quê hương phản ánh trung thực của tình hình trong nước, đả phá lại những luận điệu xuyên tạc. Người sáng lập nên đài phát thanh này là luật sư Đinh Viết Tứ.

Luật sư Đinh Viết Tứ
Tiếng nói trung thực
Năm 1992, ông Đinh Viết Tứ sang Mỹ đoàn tụ với gia đình. Khi đi thăm nhiều bang ở Mỹ, hầu như cộng đồng người Việt ở đây suốt ngày phải nghe những thông tin xuyên tạc, không đúng với tình hình trong nước. Ông đã nghĩ ngay tới việc thành lập một đài phát thanh để cân bằng thông tin cho cộng đồng.
Do mới sang, hoàn cảnh kinh tế còn khó khăn nên ý định đó chưa thực hiện được ngay. Vốn tốt nghiệp Đại học Luật tại Việt Nam, ông tiếp tục nghề luật sư của mình tại một Cty dịch vụ di trú của Mỹ, chuyên về ngành Luật di trú và luật an sinh xã hội. Mãi tới 4 năm sau, ông mới dành dụm được một số tiền kha khá để thực hiện ý định mà nhiều người cho rằng “điên rồ”.
Tiếng vọng quê hương đã ra đời từ đó với những thông tin thời sự được tổng hợp từ báo chí trong nước bên cạnh những chương trình văn nghệ, những thông tin trực tiếp từ cộng đồng. Cộng đồng người Việt tại Mỹ xôn xao về một “tiếng nói lạ” trong lòng nước Mỹ.
Những thông tin về tình hình đất nước, về sự phát triển của đất nước, về chính sách của Nhà nước Việt Nam trên Tiếng vọng quê hương trái hẳn với những gì họ nhận được từ một số cơ quan tuyên truyền tại hải ngoại.
Ấy thế nhưng, các phần tử chống phá Việt Nam cho rằng, đó là đài phát thanh của Việt cộng và rêu rao “Việt cộng” đã đặt hệ thống tuyên truyền trong lòng thủ đô tị nạn Little Saigon.
Luật sư Đinh Viết Tứ nhớ lại: “Bài bình luận của tôi với tựa đề Con ngáo ộp đã làm cho những kẻ hay xuyên tạc tình hình đất nước cay mũi nhất vì tôi cho rằng tuyên truyền của miền Nam nói về cộng sản như một con ngáo ộp, nhưng chính con ngáo ộp đó đã khiến cho bao tướng lĩnh ngụy quyền Sài Gòn phải bỏ chạy”.
Ngay sau khi phát bài đó, những kẻ cực hữu đã tới nơi làm việc của ông biểu tình và đưa ông dân biểu địa phương đến điều tra xem ông Tứ có nhận tiền của Chính phủ Việt Nam không.
Không những thế, ông Tứ còn nhận được nhiều cú điện thoại dọa sẽ không để yên nếu cứ tiếp tục phát sóng. Mẹ vợ ông đang sống ở thành phố khác cũng nhận được những cú điện thoại “nhắc nhở” khuyên bảo ông con rể cứng đầu đó, nếu không ông ta sẽ “không còn ruột để ăn cơm”.
Chẳng tìm được chứng cứ nào về sự giúp đỡ của Chính phủ Việt Nam nên họ chẳng có lý do gì để buộc Tiếng vọng quê hương phải ngừng phát sóng. Ông Tứ cho biết: “Tôi thấy thực tế thế nào thì tôi nói thế, chứ có ai bảo mình phải làm này, làm nọ đâu. Người làm báo không được phản ánh sai”.
Suốt một năm trời, đài vẫn duy trì đều đặn. Cho tới khi một kỹ thuật viên của ông bị ốm lâu ngày, đài mới tạm ngừng phát sóng. Sau đó, ông chuyển sang chương trình phát thanh Việt Nam quê hương.
Năm 2003, sư thầy Thích Pháp Châu thành lập đài Tiếng quê hương và mời luật sư Tứ hợp tác. Tiếng quê hương trở thành một đài phát thanh trên Internet. Chương trình phát vào các ngày thứ Ba, Năm, Bảy và Chủ nhật, mỗi chương trình kéo dài 2 tiếng và được lưu lại trên mạng trong 1 tuần.
Do là đài phát thanh trên Internet, nên cũng có nhiều hạn chế, vì thế luật sư Tứ đã nghĩ ra một phương thức mới: V - life (Đời sống Việt). Ba tháng qua, V - life là tuần tin bằng đĩa DVD đã được phát hành chủ yếu là dành cho độc giả ở các tiểu bang cách xa California. Ban đầu V- Life chỉ phát hành 3.000 đĩa, nay đã lên tới 16.000.
Chuyến thăm Mỹ của Phó Thủ tướng Phạm Gia Khiêm vừa qua cũng đã được đài tường thuật chi tiết, trong đó có chi tiết nhà văn Trọng Minh tặng Phó Thủ tướng một cuốn sách. Ngoài tin tức thời sự, V - Life còn có các buổi hội luận, sinh hoạt giới trẻ Việt Nam (bằng cả tiếng Việt và tiếng Anh), đặc biệt là có cả mục thời trang.
Nghe nói về quê hương mát ruột quá
Khi còn là sinh viên khoa luật, Đinh Viết Tứ đã tham gia làm báo của khoa, đồng thời hay tham gia diễn thuyết về các vấn đề xã hội như Vai trò báo chí trong giai đoạn cách mạng.
Nhiều người biết tới Đinh Viết Tứ khi ông đã bạo gan tới gặp tướng Nguyễn Cao Kỳ để nói về vấn nạn tham nhũng lúc bấy giờ. Sau đó, ông bị gọi lên trình diện mấy lần.
Sau này, ông lập ra Ban nghị luận sinh viên khoa luật và sau khi tốt nghiệp đại học báo chí tại Malaysia, ông được mời về làm đặc phái viên cho Tổng thống. Ông làm việc cho tới năm 1971 thì lại trở về làm luật sư.
Khi giải phóng, Đinh Viết Tứ ở lại chứ không ra đi như nhiều người làm việc cho chính quyền Sài Gòn. Đến năm 1992, khi mẹ mất, không còn người họ hàng thân thích nào ở Việt Nam, ông đã sang Mỹ đoàn tụ với vợ con. Sau đó, khi bố mẹ vợ mất ở bên Mỹ, ông lại muốn quay trở về Việt Nam.
Không chỉ riêng ông, các thế hệ Việt kiều trẻ hiện cũng rất muốn về quê hương. Ông cho biết, đứa cháu của ông là người Mỹ, nhưng khi về thăm quê cha đất tổ lại không muốn rời xa mảnh đất này vì người Việt Nam tốt quá, nhiệt tình quá. Anh Quốc Thắng, kỹ thuật viên của đài cho con về một lần, thế là năm nào nó cũng đòi về…
Hình như, chúng có “gien” hướng về quê hương giống ông. Ông Tứ kể: “Có bà cụ gặp tôi, hỏi “ông là Tứ phải không”, tôi phải cảm ơn ông, nghe ông nói về quê hương, sao tôi thấy mát ruột quá. Bà còn nhất định bắt tôi phải cầm 50 đô la...”.
Ông Tứ còn là thành viên sáng lập của hội ký giả Việt Nam hải ngoại. Hiện ông đang viết cuốn sử Việt Nam, cuộc chiến mà tôi viết trong đó có tham khảo các tư liệu trong và ngoài nước.
Lan Anh
Tiếng vọng quê hương bên kia bờ Thái Bình Dương
Chủ Nhật, 27/05/2007, 09:33
http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=85293&ChannelID=7
TPO - Cách đây 11 năm, tại quận Cam (California, Mỹ) xuất hiện Đài phát thanh mang tên Tiếng vọng quê hương phản ánh trung thực của tình hình trong nước, đả phá lại những luận điệu xuyên tạc. Người sáng lập nên đài phát thanh này là luật sư Đinh Viết Tứ.
Luật sư Đinh Viết Tứ
Tiếng nói trung thực
Năm 1992, ông Đinh Viết Tứ sang Mỹ đoàn tụ với gia đình. Khi đi thăm nhiều bang ở Mỹ, hầu như cộng đồng người Việt ở đây suốt ngày phải nghe những thông tin xuyên tạc, không đúng với tình hình trong nước. Ông đã nghĩ ngay tới việc thành lập một đài phát thanh để cân bằng thông tin cho cộng đồng.
Do mới sang, hoàn cảnh kinh tế còn khó khăn nên ý định đó chưa thực hiện được ngay. Vốn tốt nghiệp Đại học Luật tại Việt Nam, ông tiếp tục nghề luật sư của mình tại một Cty dịch vụ di trú của Mỹ, chuyên về ngành Luật di trú và luật an sinh xã hội. Mãi tới 4 năm sau, ông mới dành dụm được một số tiền kha khá để thực hiện ý định mà nhiều người cho rằng “điên rồ”.
Tiếng vọng quê hương đã ra đời từ đó với những thông tin thời sự được tổng hợp từ báo chí trong nước bên cạnh những chương trình văn nghệ, những thông tin trực tiếp từ cộng đồng. Cộng đồng người Việt tại Mỹ xôn xao về một “tiếng nói lạ” trong lòng nước Mỹ.
Những thông tin về tình hình đất nước, về sự phát triển của đất nước, về chính sách của Nhà nước Việt Nam trên Tiếng vọng quê hương trái hẳn với những gì họ nhận được từ một số cơ quan tuyên truyền tại hải ngoại.
Ấy thế nhưng, các phần tử chống phá Việt Nam cho rằng, đó là đài phát thanh của Việt cộng và rêu rao “Việt cộng” đã đặt hệ thống tuyên truyền trong lòng thủ đô tị nạn Little Saigon.
Luật sư Đinh Viết Tứ nhớ lại: “Bài bình luận của tôi với tựa đề Con ngáo ộp đã làm cho những kẻ hay xuyên tạc tình hình đất nước cay mũi nhất vì tôi cho rằng tuyên truyền của miền Nam nói về cộng sản như một con ngáo ộp, nhưng chính con ngáo ộp đó đã khiến cho bao tướng lĩnh ngụy quyền Sài Gòn phải bỏ chạy”.
Ngay sau khi phát bài đó, những kẻ cực hữu đã tới nơi làm việc của ông biểu tình và đưa ông dân biểu địa phương đến điều tra xem ông Tứ có nhận tiền của Chính phủ Việt Nam không.
Không những thế, ông Tứ còn nhận được nhiều cú điện thoại dọa sẽ không để yên nếu cứ tiếp tục phát sóng. Mẹ vợ ông đang sống ở thành phố khác cũng nhận được những cú điện thoại “nhắc nhở” khuyên bảo ông con rể cứng đầu đó, nếu không ông ta sẽ “không còn ruột để ăn cơm”.
Chẳng tìm được chứng cứ nào về sự giúp đỡ của Chính phủ Việt Nam nên họ chẳng có lý do gì để buộc Tiếng vọng quê hương phải ngừng phát sóng. Ông Tứ cho biết: “Tôi thấy thực tế thế nào thì tôi nói thế, chứ có ai bảo mình phải làm này, làm nọ đâu. Người làm báo không được phản ánh sai”.
Suốt một năm trời, đài vẫn duy trì đều đặn. Cho tới khi một kỹ thuật viên của ông bị ốm lâu ngày, đài mới tạm ngừng phát sóng. Sau đó, ông chuyển sang chương trình phát thanh Việt Nam quê hương.
Năm 2003, sư thầy Thích Pháp Châu thành lập đài Tiếng quê hương và mời luật sư Tứ hợp tác. Tiếng quê hương trở thành một đài phát thanh trên Internet. Chương trình phát vào các ngày thứ Ba, Năm, Bảy và Chủ nhật, mỗi chương trình kéo dài 2 tiếng và được lưu lại trên mạng trong 1 tuần.
Do là đài phát thanh trên Internet, nên cũng có nhiều hạn chế, vì thế luật sư Tứ đã nghĩ ra một phương thức mới: V - life (Đời sống Việt). Ba tháng qua, V - life là tuần tin bằng đĩa DVD đã được phát hành chủ yếu là dành cho độc giả ở các tiểu bang cách xa California. Ban đầu V- Life chỉ phát hành 3.000 đĩa, nay đã lên tới 16.000.
Chuyến thăm Mỹ của Phó Thủ tướng Phạm Gia Khiêm vừa qua cũng đã được đài tường thuật chi tiết, trong đó có chi tiết nhà văn Trọng Minh tặng Phó Thủ tướng một cuốn sách. Ngoài tin tức thời sự, V - Life còn có các buổi hội luận, sinh hoạt giới trẻ Việt Nam (bằng cả tiếng Việt và tiếng Anh), đặc biệt là có cả mục thời trang.
Nghe nói về quê hương mát ruột quá
Khi còn là sinh viên khoa luật, Đinh Viết Tứ đã tham gia làm báo của khoa, đồng thời hay tham gia diễn thuyết về các vấn đề xã hội như Vai trò báo chí trong giai đoạn cách mạng.
Nhiều người biết tới Đinh Viết Tứ khi ông đã bạo gan tới gặp tướng Nguyễn Cao Kỳ để nói về vấn nạn tham nhũng lúc bấy giờ. Sau đó, ông bị gọi lên trình diện mấy lần.
Sau này, ông lập ra Ban nghị luận sinh viên khoa luật và sau khi tốt nghiệp đại học báo chí tại Malaysia, ông được mời về làm đặc phái viên cho Tổng thống. Ông làm việc cho tới năm 1971 thì lại trở về làm luật sư.
Khi giải phóng, Đinh Viết Tứ ở lại chứ không ra đi như nhiều người làm việc cho chính quyền Sài Gòn. Đến năm 1992, khi mẹ mất, không còn người họ hàng thân thích nào ở Việt Nam, ông đã sang Mỹ đoàn tụ với vợ con. Sau đó, khi bố mẹ vợ mất ở bên Mỹ, ông lại muốn quay trở về Việt Nam.
Không chỉ riêng ông, các thế hệ Việt kiều trẻ hiện cũng rất muốn về quê hương. Ông cho biết, đứa cháu của ông là người Mỹ, nhưng khi về thăm quê cha đất tổ lại không muốn rời xa mảnh đất này vì người Việt Nam tốt quá, nhiệt tình quá. Anh Quốc Thắng, kỹ thuật viên của đài cho con về một lần, thế là năm nào nó cũng đòi về…
Hình như, chúng có “gien” hướng về quê hương giống ông. Ông Tứ kể: “Có bà cụ gặp tôi, hỏi “ông là Tứ phải không”, tôi phải cảm ơn ông, nghe ông nói về quê hương, sao tôi thấy mát ruột quá. Bà còn nhất định bắt tôi phải cầm 50 đô la...”.
Ông Tứ còn là thành viên sáng lập của hội ký giả Việt Nam hải ngoại. Hiện ông đang viết cuốn sử Việt Nam, cuộc chiến mà tôi viết trong đó có tham khảo các tư liệu trong và ngoài nước.
Lan Anh
Inscription à :
Articles (Atom)